Vẫn biết tình yêu là sự mù quáng nhưng tại sao vẫn cứ yêu?

Vẫn biết tình yêu là sự mù quáng nhưng tại sao vẫn cứ yêu? Đến bây giờ vẫn chưa thể dứt ra được, tôi vẫn yêu người đó, yêu trong mù quáng. Nhưng không hề hối hận khi đã yêu.

Người ta có tình yêu đẹp, tôi cũng đã từng có. Tôi còn nhớ tới cái hồi mà chúng tôi mới yêu nhau. Mọi thứ thật tươi đẹp và mộng mơ. Bí quyết hay trong tình yêu của tôi rất đơn giản mà thôi. Hàng ngày cứ vào mỗi buổi tối chúng tôi lại lang thang cùng nhau trên chiếc xe máy lang thang khắp các con phố Hà Nội. Nói chuyện với nhau thậm chí là những điều vu vơ nhưng cũng không hề biết chán. Cứ như thế như thế trong suốt vài năm ròng.

Nhưng đúng là rồi thời gian cũng làm thay đổi tất cả. Nó có thể làm nhạt đi những gì là ký ức, làm mòn đi những gì của tình yêu. Không biết tự lúc nào đã có người đổi thay. Chúng tôi đã không thể đến được với nhau như những gì từng ước nguyện. Tôi đã nhận ra tình yêu là sự mù quáng. Mặc dù đã chia tay nhau nhưng tại sao vẫn cứ yêu?

Vẫn biết tình yêu là sự mù quáng tại sao vẫn cứ yêu?

Vẫn biết tình yêu là sự mù quáng nhưng tại sao vẫn cứ yêu

Tôi chẳng biết người ta yêu nhau thế nào, đối xử với nhau thế nào. Nhưng đối với bản thân tôi, hàng ngày chúng tôi có thể gặp được nhau là một điều rất tuyệt vời. Cô ấy và tôi đều có công việc riêng của mình. Mỗi lúc lên công ty thỉnh thoảng có thể nói chuyện chat chit với nhau qua Skype. Ngồi chat thôi mà cũng nghe thật hấp dẫn. Hẹn nhau tối nay lại lượn vòng con phố nào đó, ăn món gì đó thật ngon.

Có lẽ hai đứa chúng tôi đã ăn nát các hàng quán có món ăn ngon độc đáo tại Hà Nội. Nào là “chân gà nướng mỹ miều”, “bún ốc bà Lương”, “phở xếp hàng”, “hải sản Hương Lan”, “cháo lòng Trần Khát Chân”, “nem chua nướng Nhà Thờ”, “quán cay Trần Huy Liệu”, “quán nướng Mã Mây”, “phở cuốn Trúc Bạch”…Cùng nhau lượn phố hàng ngày, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon. Rồi vào những ngày lễ kỷ niệm chúng tôi tặng nhau những món quà nho nhỏ. Chỉ nghe đến đó thôi chắc cũng nhiều người sẽ phải ngưỡng mộ tình yêu chúng tôi có.

Tình yêu phải gắn liền với vật chất?

Nhưng rồi đã đến lúc tôi phải ghét cái thời gian. Thời gian, tiền bạc đã biến cái tình yêu tươi đẹp trở thành thứ tình yêu mù quáng. Một năm trôi qua, rồi hai năm, rồi ba năm, rồi đến năm thứ tư dường như có gì đó thay đổi thực sự. Cái cảm giác thân yêu không còn được như ngày nào. Công việc của tôi đã gặp phải những khó khăn. Cái thời kỳ huy hoàng của tôi cũng đã tụt dốc. Từ một người động vào cái gì là cũng có thể hái ra tiền trở thành một người nhàn rỗi với những đồng tiền lương cỏn con. Và dần dần tôi đã nhận ra được một điều gì đó.

Ít gặp nhau hơn và giận hờn

Chúng tôi vẫn gặp nhau khá thường xuyên nhưng trước đây một tuần sáu, bảy ngày gặp nhau. Giờ đây chắc một tuần chỉ một đến ba lần gặp nhau. Vẫn lượn vòng những con phố, vẫn thỉnh thoảng nhâm nhi chút hương vị những quan ăn ngon. Nhưng dường như những câu chuyện nhàm mà ngày xưa nói ra cũng khiến nhau thích thú giờ đây trở thành một câu chuyện nhàm vô nghĩa và khiến một ai đó phải im lặng.

Công việc của tôi trở nên khó khăn, mặc dù đi chơi nhưng trong lòng luôn nghĩ ngợi. Có lẽ nó đã trở thành một vật cản trong tôi. Tôi cảm thấy tâm tính mình có chút gì đó rất dễ nóng bực. Và nhiều khi hai đứa giận hờn nhau, nhưng không đến nỗi việc cãi vã to tát. Nhưng tôi hiểu, đã không còn như lúc trước. Tôi đã không thể chiều chuộng cô ấy như trước kia. Nhưng tôi vẫn luôn cố gắng làm những điều tốt nhất cho cô ấy, khiến cô ấy có thể vui vẻ. Tôi đã biết có gì đó thay đổi từ cô ấy trong ánh mắt nhìn tôi. Tôi sớm nhận ra cái tình yêu kia trở thành một tình yêu mù quáng nhưng tôi chấp nhận sẽ yêu đến khi còn có thể.

Chia tay nhau trong im lặng

Khoảng thời gian yêu nhau cũng không phải ngắn. Và những chuyện bất thường đã xảy ra, chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nhiều nữa. Và tôi cũng hiểu điều gì đến sẽ đến. Tôi cũng không có gì phải hối hận, nhưng tôi thực sự nuối tiếc một tình yêu đẹp đã có trong năm năm trời. Chúng tôi đã chia tay nhau trong sự im lặng.

Cô ấy đã có người khác và tôi cũng mong cô ấy hạnh phúc. Những chuyến xe long dong mỗi buổi tối trên khắp phố phường, hay la cà những quán ăn ngon cũng không còn nữa. Không thể nói ai đúng ai sai trong chuyện tình yêu. Vẫn biết tình yêu là sự mù quáng, nhưng tại sao vẫn cứ yêu . Tôi vẫn cứ yêu cô ấy như vậy!

 

 

 

3.3 / 5 ( 97 bình chọn )
Comments (0)
Add Comment